Bài ca thoát “ế”

Ngoài hai mươi,
Mọi người đã bảo em gần ế.
Hỏi tại sao vì rằng
Em chưa có ai yêu.
Nghe cũng tội
Nhưng mỉm cười, em tự nhủ,
Tập yêu người thì sao phải sợ ế.

Bạn bè em ngoài hai mươi cũng thế
Rằng bạn ơi, chắc tớ ế thật rồi.
Vừa thương bạn mà em vừa thương mình
Chỉ dặn nhau
Bạn tôi ơi chớ có vội hạ giá
Có cái đầu sao bạn phải lung lay
Có tim ấm bạn sợ gì lẻ bóng
Biết đâu đấy, trâu chậm uống nước trong
Biết đâu đấy, bạn tìm thấy tim mình.
Bạn biết không?
Trái tim bạn huyền diệu lắm đó
Nhìn thật sâu bạn sẽ thấy nhiệm màu
Chợt nhận ra bạn lại cười và bảo:
Thôi bạn ơi, tớ ở vậy cũng được rồi.